It’s over midnight now

Điều này cứ diễn ra vs mình càng ngày càng thường xuyên: cảm giác trống rỗng, như là chìm mãi nhưng ko thấy đáy.
Những lúc ntn mình chỉ muốn chạy, muốn đi, xa tất cả mọi thứ, cắt đứt mọi thứ quen thuộc, đi, và đi mãi.
Thật sự con ng mình quá nhạy cảm, lúc nào cũng chực tràn li, chực bùng nổ, chực thành 1 cng khác, hòng để bảo vệ bản thân.
Mình ghét những thứ quá rực rỡ, quá ồn ào khó chịu, nhưng lại thích chìm vào những bản nhạc mình thích.
Chỉ cần là đêm, sẽ nhận ra mình đang tuyệt vọng đến mức nào, tim đập nhanh đến mức nào, nước mắt chỉ trực trào ra bất cứ lúc nào.

Mình cần phải tìm 1 giải pháp giải phóng những cảm xúc này. Thực sự mình đã đến giới hạn những gì mình có thể chịu đựng rồi.

Leave a Reply

Subscribe to Blog via Email ♡

Subscribe để nhận thông báo những bài viết tiếp theo của mình nhé ♡

%d bloggers like this: